0913_logo_copy

VIETNAM MINH CHAU TROI DONG

Thursday, January 17, 201312:00 AM(View: 13639)
day_tung_tham_luan_3jpec-contentminh_chau_6pmd-content

 Phiếm mà không dị


 Việt Nam Minh Châu Trời Đông


 Đông Duy






Cá nhân tôi chưa có dịp “hi sinh sương mắu báo đền ơn nước” nhưng kể từ ngày đó, gần nửa thế kỷ rồi, từ Nam tới Bắc có gia đình nào mà không từng đóng góp một chút xương máu để xin báo đền ơn nước dù đứng ở dưới lá cờ nào, nhân danh thứ chủ nghĩa nào.

Có lẽ cái hình ảnh “một viên ngọc Viêt Nam long lanh đưới trời Đông A mang vẻ quyến rũ kỳ lạ,như môt nỗi khát khao, một mơ ước từ lúc mà tôi bắt đầu mơ hồ ý thức được là tôi rất yêïu mến mảnh đất mà tôi đã ra chào đời.

 Thật vậy “tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời” và giấc mơ :

 dscf1200-contentNHATBAO_THOI_SUJPEC1-content-thumbnail
 
“Non sông như gấm hoa mê linh một phương
Xây vinh quang sáng trưng bên Thái Bình Dương”








  • Tháng 8 1949, Pháp nhẩy dù Bắc Kạn, đánh thốc lên đầu não của Việt Minh ở Cao Bằng để mở rộng vùng kiểm soát và cũng để yểm trợ cho một “Bang Việt Nam” vừa được Paris thừa nhận có nền độc lập riêng trong Liên Bang Đông Dương và trong Liên Hiệp Pháp.
  • Cựu hoàng Bảo Đại được đưa về làm Quốc Trưởng.
  • Cái tên gọi nhập nhằng (Etat du Việt Nam) và những ràng buộc chồng chéo giữa hai cái “cũi” liên bang Đông Dương và Liên Hiệp Pháp không hẳn đã mang hình ảnh đích thực mộât quốc gia Việt Nam hoàn toàn độc lập tự do nhưng sự kiện này đã bắt đầu cho những người quốc gia tham gia kháng chiến nhưng không Cộng Sản một điểm tựa mơ hồ và cũng là khởi đầu của những chuyển động để bước sang một subtitle7jepec_0-contentgiai đoạn m
Cùng với việc toàn thắng của Mao ở Hoa Lục và sự lộ rõ khuynh huớng, ảnh hưởng của Trung Hoa Cộng Sản, 1949 là lúc mà những người quốc gia kháng chiến ào ạt bỏ về Hànôi. 
 Ở một só rừng của Việt Bắc thâm u, mang một cái tên huyền bí âm u không kém là “Bản Mù, Bản Pịt”, trong nhà một thầy mo người Thổ có tên gọi ghê sợ là Ma Văn Khắm, 9 tuổâi đầu, trong một buổi chiều tà đã gần tắt nắng, tôi đã ôm một khẩu súng gỗ đài bằng đầu người, đứng bên cạnh vài ba người bạn của ông bố tôi, trước một lá cờ có hình ngôi sao sao trắng và nghe họ hát một bài hát có âm hưởng trầm buồn như mộït lới kinh cầu. Dù chỉ có hai ba người thôi nhưng trong buổi chiều hôm đó, cung cách của họ rất trang nghiêm, thấm đậm một vẻ sùng kính khi hát bài hát nói trên.
 Vào lúc đó, tôi không hiểu trọn vẹn ý nghĩa của bài hát nhưng vài từ ngữ của bài hát này đãø bám chặt trong trí nhớ tôi : Việt Nam Minh Châu Trời Đông. Hỏi người lớn, “minh châu” là gì và được trả lời : “Minh châu là một viên ngọc sáng long lanh rực rỡ đưới trời Đông Á.
 Về Hànôi cuối năm 1949, quanh tôi có nhiều người mà tôi gọi bẵng chú, bằng bác dù không phải cùng dòng họ. Chú Mai Đen, Chú Thái Trắng, chú Cộng, chú Chu Tử Kỳ, chú Nguyễn Duy Dị, chú Hùng bẹp tai, chú Tô văn, chú Bính Thỉnh, chú Tiến Khói, bác Nhượng Tống, bác Nguyễn Hoạt, Lan Khai, Đái Đức Tuấn, bác phó Kha (Pham văn Khung), Bác Lê Quang Luật, bác Chu văn Bình (Chu Tử) vv . Nhiều lắm, những cái tên mà những người sinh hoạt chính trị ở phiá bên này chiến tuyến chống Cộïng đều biết tới. Rất nhiều chú và bác khác mà tôi không thể nhớ hết nhưng tôi biết trong đó có nhiều người từng đứng dưới lá cờ có ngôi sao trắng và từng dơ tay thề bồi “ Giơ tay cương quyết ta ôn lời thề uớc, hi sinh sương máu mong báo đền ân nước”.
 Cá nhân tôi, chưa môït lầõn thề bồi dưới lá cờ này nhưng tôi hát nhiều hơn bài hát đó Việt Mam Minh Châu trời Đông. Viêt Nam nước thiêng Tiên Rồng .
 Có lẽ vì cái hình ảnh “một viên ngọc Viêt Nam long lanh đưới trời Đông A”Ù mang vẻ quyến rũ kỳ lạ, như môït nỗi khát khao, một mơ ước từ lúc mà tôi bắt đầu mơ hồ ý thức được là tôi rất yêïu mến mảnh đất mà tôi đã ra chào đời. Thật vậy “tôi yêïu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời” và giấc mơ :”
  “Non sông như gấm hoa mê linh một phương
 Xây vinh quang sáng trưng bên Thái Bình Dương”

 Cá nhân tôi chưa có dịp “hi sinh sương mắu báo đền ơn nước” nhưng kể từ ngày đó, gần nửa thế kỷ rồi, từ Nam tới Bắc, có gia đình nào mà không từng đóng góp một chút sương máu để xin báo đền ơn nước dù đứng ở dưới lá cờ nào, nhân danh thứ chủ nghĩa nào.
 Tôi lớn lêïn bình thường và tầm thường như mọi người Việt Nam, nhẫn nhục, chịu đựng cố sống còn và chờ đợi trong hoang mang, mơ màng, một ngày nào đó được nhìn thấy đất nước tôi viên ngọc sáng lung linh dưới trời Đông Á.
 Càng lớn lên, càng già đi, còng lưng dưới sức nặng củùa thời gian, cơm áo và sự hèn kém của mình thì dường như nỗi khát khao chờ đợi này càng lớn rộâng hơn, thôi thúc hơn.
 Trải qua hai trận chiến, trên 3 triệu sinh mạng “tan tành với núi sông”, đến nay, ở đoạn chót của cuộc đời, nhìn vào đám người đang bịt mắt biểu tình hò hét chống Cộâng nhà quê, nhìn vào đám quan chức Cộng Sản đương quyền ăn cắp ngập miệng, “phóng tay đốt nhà táng giấy ”, đánh bạc cá tiền triệu ở Việt Nam, bố ôm quyền, con làm tiền rồi nhìn xa hơn nữa, trên quả địa cầu nhỏ bé trước mặt tôi, mảnh đất Việt Nam như mộït cô gái gầy còm, thắt lưng ong, đang bị bao vây tứ phía bởi trên một tỷ chú con trời, biến đất nước tôi thành một bãøi rác trong lúc ở bên này bờ biển Thái, một chị dân biểu Hoa Kỳ sồng sộc vào nước tôi như một quan thái thú đi tân thời đi tuần tra, và báo chíù ở đây hết lời ca ngợi mộït “đạo luật” nhân quyền cho Việt Nam củùa quốc hội Mỹ soạn thảo !!!.
 Trong hoang mang, tôi vẫn chờ đợi được tận mắt thấy trong cuộc đời mình mộât Việt Nam “ xây vinh quang sáng trưng bên Thái Bình Dương.”.


 2


 Một vài năm truớc, khi Việt Nam vừa hé cửa, tôi tâm sự với một ông bạn bác sĩ là tôi lo quá vì trong tình trạng ngèo đói kinh niên, mãønh lực của đồng tiền thật dữ dội, bệnh AIDS ở Việt Nam có thể trở thành một bệïnh dịch toàn diệân (pandemic), quất sụm cơ may phục hồi đất nươc său 30 chục năm chiến tranh và đóng cửa. Ông bạn chỉ nhún vai, cười tôi sức bé như con nhái mà cứ lo chuyện “bò trắng răng”.
 Biết là lo chuyện lo bò trắng răng nhưng mà sao vẫn lo, lo xa, lo gần. Lo chuyện ở Việt Nam ngày nay, lo người ta chen nhau “sống cái đã ”õ dù có phải uống thuốc độc để sống qua ngày hôm nay, thức ăn ướp bằng formol, rau cỏ sịt dầu nhớt, sác heo chết dịch vứt đầy sông, nhà cao ốc xây với hồ vữa thiếu si măng, sụp đổ bất cứ lúc nào, quan chức đua nhau hốt bạc bỏ túi và lo xa hơn nữa, ở thượng nguồn sông Cửu Long, con khủng long Trung Hoa chạy đua xây đập ngăn nước khiến một ngày nào đó 9 con rồng ôm ấp châu thổ Hậu giang có thể cạn khô.
 Tôi lo vì “răng con bò vẫn ngày một trắng hơn” .Nay lại thêm cái lưỡi bò, Ở phía Bắc các chú con trời liên tục lấn đất chiếm biển . Tôi định về thăm thác Bản Giôc , mà không kịp và ở Trường Sa không biết có ai đang tiếp tục “hi sinh sương máu báo đền ơn nuớc ” và lo xa hơn nữa là ngay cả cái Thái Bình Dương cũng không còn thân thiện sống thái bình với chúng ta nữa.
 Báo cáo mới nhất của Liên Hiệp Quốc cho biết Việt Nam là quốc gia có triển vọng nhất trên thế giới trở thành nạn nhân của biển cả nếu mực nước biển tiếp tục dâng cao như mức độâ hiện nay.
Các chuyên viên cho rằng nếu mực nước biểûn lên cao hơn khoảng 1 thước thì Việt Nam sẽ bị thiệt hại mỗi năm khoảng 17 tỷ mỹ kim., 1/5 dân chúng Việt Nam sẽ mất nhà (ước tính trong vòng 20 năm nữa không phải là 80 triệu con người mà sẽ là 150 triệu và nếu dự đoán này sẩây ra, hay không ngăn chặn được, thì sẽ có 30 triệu người Việt không nhà).
 Những con số kinh hoàng của chuyện bò trắng răng không không dừng lại ở đây, 12.2% vùng đất canh tác mầu mỡ nhất của Việt Nam sẽ chìm dưới biển, 40.000 cây số vuông vùng đồng bằng và 17 cây số vuông vùng đất xuốt dọc duyên hải Việt Nam và châu thổ Cửu Long Giang sẽ chịu những trận lụt lớn chưa từng thấy, vượt xa những cơn lụt “trời hành mỗi năm”
 Một số triệu chứng đã bắt đầu phát hiện, thuỷ triều lên cao hơn, nước sông Huơng thơ mộng đã lợ mặn sâu hơn vào đất liền, nhiều khu vực trong vùøng Tiền Giang như ngay ở Vĩnh Long, mùa nước lớn, người ta sống trong những căn nhà nổi trên nhữøng cù lao, giữa muỗi mòng, rắn rết. Tôi đã ngủ vài đêm trong một căn nhà như vậy, bên cạnh những ti vi, tủ lạnh và một cô em làm nghề Massage ở Saigon, 17 tuổi bán trinh cho Ba Tàu . (em 100% nói dối xe cán)
 :Nước sẽ rút”. Người ta nói thế, hôm nay sống qua ngày cái đã và không ai lo chuyện bò trắng răng “ băng tuyết vùng cực đang tan mau gấp hai lần vì địa cầu bị hâm nóng do ô nhiễm, dân cư trong những vùng đất thấp trên quả địa cầu sẽ chứng nghiệm trận đại hồng thủy của thế kỷ 21”
 Hiện tại, Đà Nẵng thành phố phát triển tốt đẹp nhất Việt Nam đang được Liên Hiệp Quốc chon làm thí điểm quan sát quốc tế về ảnh hưởng của việc thay đổi khí hậu và môi sinh thiên nhiên do ô nhiễm không khí và hâm nóng toàn cầu.
 Tôi không giám than thở với ông bạn bác sỹ nữa vì sợ lại bị mắng là cứ lo chuyện bò trắng răng. Nhà ông ấy ở một vùng sang trọng nhất của quận Cam, an toàn và hạnh phúc. Nhà tôi cách miền Trung quê nghèo cả một đại đương, hơi đâu mà lo rằõng giải đât hẹp nhất Việt Nam, vùng Đồng Hới chỉ rộng khoảng 50 cây số, nếu nước biển dâng cao 1 thước, không biết Việât Nam có bị cắêt vĩnh viễn làm hai hay không?.

 3

 Vẫn chưa thấy
 “ một viên ngọc sáng ngời long lanh dưới trời Đông Á"


 Vẫn chưa thấy được “ một viên ngọc sáng ngời long lanh dưới trời Đông Á”như lời giải thích của người lớn khi tôi lên 9 tuổi, nhưng với cái giá của hai cuộc chiến liên tục, trên 3 triệu người Viêt đã “tan tành với núi sông”, 2 triệu người chết thảm trong trận đói năm Ất Dậu, và một di sản thù hận cất cao như núi Trường Sơn hay dẫy Hoàng Liên Sơn, tôi đã bắt đầu thấy loé lên cái ánh long lanh của viên minh châu, dù còn bị che khuất của quá nhiều rác bẩn từ quá khứ tồn đọng và những u mê ám chướng của hiện tại.
 Có những tin vui bên canh những tin buồn nhưng rõ ràng , trước mắt tôi, viên Minh châu Trời Đông đã bắt đầu loé sáng, dù còn đòi hỏi rất nhiều công khai pháù trước khi thành viên ngọc quý.
 Giám đốc trương trình UNICERF mới tháng 8-2007 cho biết Việt Nam là một trong những quốc gia gần đạt được chỉ tiêu phát triển thế kỷ ( Millennium Development Goal MGD) và trong một vài lãønh vực đã vượt chỉ tiêu ấn định của năm 2015 thí dụ trong nổ lực “xoá đói giảm nghèo” còn gọi là MGD1. kế đó là MGD 2 là phổ thông giáo dục bậc tiểu học, MGD 3 là nam nữ bình quyền, MGD 7 Cải thiện môi sinh
(Các mục tiêu khác được đề ra trong thiên niên kỷ này là MGD 4 gỉam mức tử vong thiếu nhi, MGD 5 Cải thiện sức khoẻ tinh thần. MGD6 chống HIV/AIFSDS, sốt rét và bệnh tật, MGD 8 kiến tạo hợp tác phát triển toàn cầu đế cưu trợ, mậu dịch ...)
 Con số thống kê “đáng khich lệ !!!”ä này cũng giống như chiếc huy chương che đậy phía đưới một vết thương tàn phá còn rỉ mắu của 80 năm nô lệ, 30 năm liên tục chiến tranh vì trong thống kê mới nhất của Liên Hiệp Quốc, năm 2006 ở Việt Nam “chỉ còn” từ 10 tới 18% người được gọiï là sống dưới mức nghèo khổ (tức là có lợi tức dưới 1 mỹ kim một ngày.)
10% trên một dân số 90 triệu tức là vẫn còn trên một triệâu con người kiếm dưới mức 1 Mỹ kim một ngày và bao nhiêu triệu khác chỉ mới vượt qua mức nghèo khổ này, so với ở Mỹ mức lương tối thiểu là 8$ một giờ.
 Nói khác đi một người Việt Nam hân hạnh vừa mức vươt nghèo đói làm một tuần chưa băøng người Mỹ làm 1 giờ dùø tôi đã thấy ở Saigon những chiếc SUV mới tinh, bóng láng, trên xe cô cô các cậu chưng rỡn, mở một loạt 4 chiếc DVD tân kỳ để khoe với đời hoạc những tiệm karaoke trong đó những chai rượu XO bạc trăm đổ ra như nuớc.
 Xã hội nào mà chả như thế nhưng tôi vẫn mong có nhiều hơn người dan Việt ở quê nhà được đi xe hơi và uống rượư XO như công nhân Mỹ thay vì sống sót với giá 1 Mỹ kim một ngày.
 Vẫn còn quá nhiều tì vết nhơ bẩn bám vào viên Minh Châu Trời Đông của tôi thí dụ như chuyện cải thiện môi sinh cũng được liên hiệp quốc khen là đã đạt chỉ tiêu GDM 7 nhưng cứ nhìn người dân Sài Gòn hay ở những đô thị lớn, ra đường phải bịt mặt nạ từ đầu tới chân như hiệp khách NINJA, hoặc việc xử dụng chất hoá học bừa bãi và vô trách nhiệm với thực phẩm, phân bón thì sẽ thấy chúng ta còn bị bao vây bởi quá nhiều kẻ thù.
subtitle10jepec_0 Những kẻ thù chính yếu và nguy hiểm nhất, không phải là những lỗi lẫm trong quá khứ mà chính là sự ngu dốt và sự mất tin tưởng ở tương lai.
 Kể về những kẻ thù hiện tại của Viêt Nam thì nhiều vô kể nhưng cũng không thể chối cãi đã có những tiến bộ từ 15 năm qua kể từ ngày ‘”đổi mới”. Với mức phát triển 8.2%, Việt Nam hiện đứng hàng thứ nhì trên thế giới về mức phát triển đã gần đạt bằng Trung Hoa.
Tuy nhiên, cũng phải hiểu là cái mức phát triển 8.2% củùa một anh tỷ phú khác với mức phát triển của mộït anh ăn mày đang đói ăn nay có được một mẩu bánh mì.
 Vì thế, thực tại ở Viêt Nam hiện nay, tất nhiên còn quá nhiều chuyện cần làm, từ phát triển kinh tế, phân phối lợi tức ổn định chính trị, cải tiến nhân quyền, chống tham nhũng và nếu muốn ngứa mồm bắt lỗi thì còn quá nhiều chuyện để bắt lỗi.
 Vấn đề đặt ra cho mọi con người còn là người Việt, dù là ông Nguyễn Minh Triết, ông Nguyễn Tấn Dũng, hay những ông trung ương uỷ viên của đảng Cộïng Sản đầy một đầu giáo điều và còn bực tức vì chưa đến phiên mình nắm uy quyền để huởng, hay bọn bịt mắt chống Cộâng ở hải ngoại là : “làm thế nào để xây được một vinh quang sáng trưng bên Thái Bình Dương.
  Câu trả lời đích đáng nhất là xin hãy chấm dứt mọi trò nhân danh, nhân danh yêu nước, nhân danh anh hùng, liệt sỹ, nhân chống Cộng, nhân danh tiến lên xã hộâi chủ nghĩa như lời tuyên bố của ông Nguyễn Minh Triết để chỉ sài mộât nhân danh mà thôi đó là nhân danh một Việt Nam Minh Châu Trời Đông.
 Muốn có tư cách sài được nhân danh này, muốn nắêm lấy được vận hộâi mới đang chờ đợi đất nước ở tương lai đòi hỏi phải có một tâm hồn trong sáng, không mưu cầu, không thù hận, cả lòng can đảm và trí tuệ nữa.


 4

 Ông Phạm Duy ơi, trong lúc ở Việt Nam nhạc của ông xưng tụng một tổ quốc “Việt Nam, Việt Nam muôn đời” vẫn không được tự do hát, ông thiếu Tướng Kỳ thì bị mỉa mai gọi là tên giặc lái thứ dữ đã thả biệât kích ra Bắc sát hại đồng bào thì ở đây, Cali, họ chửi bới ông với đủ ngôn từ mầt đạy, vu vạ là ông bưng bô cho Cộng Sản, là đầu hàng và thằng tôi cũng được dựa hơi một chút để nghe những lời lăng mạ miễn phí này.
 bắt chước Phùng Quán xin vịn vào lời nhạc của ông để có chút vững tin ở ngày mai :
“Cuộc đời rồi phai tàn theo thế giới
Chỉ còn tình yêu của mẹ mà thôi.
Ôi mẹ Việt nam ơi !!!”.




 

 


 



 




 
 









 

 


 


Send comment
Your Name
Your email address
(View: 27241)
Trong Mắt Bão Lịch Sử Một công trình nghiên cứu công phu lịch sử Việt Nam từ thời Trịnh Nguyễn phân tranh, qua giai đoạn 80 năm nô lệ, qua hai cơn bão lớn nhất thời đại Đệ nhất và Đệ nhị thế chiến, Nỗ lực đấu tranh dành độc lập của Việt Nam qua hai dòng cách mạng Nguyễn Thái Học và Hồ Chí Minh. Người Mỹ qua cơ quan tình báo chiến lược OSS và đại uý Patti. Việt Nam trong mùa cách mạng. Cuộc chiến giữa quan tư tình báo Pháp Sainteny và Hồ chí Minh, Từ bản tuyên ngôn độc lập tới Toàn quốc kháng chiến Đã đến lúc chúng ta phải nghiêm chỉnh dò đường về sử bằng tất cả tấm lòng ngay thẳng, chân thành, không thiên vị chao đảo bởi những thiên kiến thù hận
(View: 46333)
Tri huệ Ba La Mật Đa (đáo bỉ ngạn,... A lại da thức tàng chứa những chủng tử quá khứ , hiện tại và vị lai, mầm của mọi hiện hữu, từ tinh thần tới vật chất , động cơ tiềm ẩn thúc đẩy mọi thị hiện trong hiện kiếp được ghi trong các chủng tử Á Châu gọi là cuốn sách trời (Thiên thư). Phải chăng Higgs Boson chính là những chủng tử đầu tiên hay cái mầm của hiện hữu?. Hiện hữu chợt có khi có một đột biến làm tan vỡ "sự đối sứng tuyệt đối" của không thời gian Space time .World line là sự "tiến hành" của những "vật thể di động" trong không không gian ba chiều nếu theo rõi trong cảnh giới 4 chiều ( khi thêm chiều thời gian. )...... "cấu trúc hình nón của không thời gian spacetime." Black hole, "chân trời hiện tượng" va điểm nhất nguyên noi không gian đụng thời gian
(View: 60179)
“ Bản quyền cho những công trình sáng tạo tự động có hiệu lực ngay từ phút đầu khi được sáng tạo mà không cần phải được xác nhận hay công bố. Tác giả không cần phải đăng ký, hoặc xin biên lai bản quyền (copy right) ở những quốc gia sở tại . Ngay khi tác phẩm của họ được “định vị” trên môt phương tiện ghi chép cụ thể ( medium) thí dụ như viết trên giấy, vẽ trên vải là tác giả đã tự động được hưởng toàn bộ chủ quyền trên tác phẩm hoặc những sản phẩm phát xuất (biến đổi) từ tác phẩm chính (derivative work) . Từ lâu rồi, những ngộ nhận đã đưa tới nhiều lạm dụng khi người ta cho rằng bắt buộc phải mang đăng ký tại văn khố thư viện quốc hội Hoa Kỳ để có biên lai và số đăng ký thì tác giả mới có chủ quyền Luat Bản quyền Va Làm thuê viết muớn (work for hire)
(View: 48194)
- Bà ơi! Chúng ta ngu muội lầm đường rồi... Nhớ câu “Bắc Môn Tỏa Thược” khắc ở cửa Bắc đền thờ vua Đinh Tiên Hoàng thuộc vùng non nước Tràng An không? UNESCO năm ngoái vừa công nhận nơi này là di sản văn hóa thế giới đấy! Nôm na đây là lời khuyên của tiền nhân từ ngàn năm trước: “Cửa Bắc Phải Luôn Khóa Chặt”. Chữ “thược” tiếng Hán là “chìa khóa”, hậu sinh chúng ta đã cố tình quên lời dặn nên thời nay mới khốn khổ. Bà thử nghĩ xem... tôi với bà còn là thông gia, có mấy đứa cháu ngoại gốc Tàu khác gì đưa chìa khóa cho họ vào nhà. - Dzậy “nuôi ong tay áo” mắc mớ chỗ nào? Ông không tin họ tốt bụng à? Dạo rầy, tui thấy họ hay về Tàu rồi quà bánh tặng gia đình mình cà phê, trái cây, thịt thà, rau cỏ tươi rói... ông thấy hôn? - Tôi thấy bà hỏi những câu nếu không vớ vẩn thì cũng ngớ ngẩn.
(View: 99986)
Chung thủy chỉ một vợ một chồng từ lúc trưởng thành cho đến phút biệt ly lìa trần. Ý trời hay ý chim? Dĩ nhiên phải là ý trời và vì sống theo ý trời nên chim “đạo đức” ngay thẳng có sẵn trật tự thiên nhiên... rõ ràng hiệu nghiệm hơn những giáo huấn hay dự luật gia đình của xã hội loài người. Qua bao thế kỷ, tình người vẫn điêu ngoa, gian dối, ngoại tình, ly dị, “ông ăn chả bà ăn nem”, “vợ cả vợ hai... cả hai đều là vợ cả” bất chấp phép vua hay lệ làng từ thời cổ đại đến văn minh. Phải chăng tiếng chim Cu êm ái là tiếng lòng thánh thót nên đẹp và trong sáng? Còn tiếng hát loài người “Yêu ai yêu cả một đời...” vừa nghe xong, chúng ta đã có ý nghĩ xấu vì mang đầy hoài nghi lẫn ngờ vực!
(View: 74038)
Kể không hết những con thò lò múa rối Từ những vua biểu tình kiên trì và dai dẳng hơn vua đòi nợ Chí Phèo cho đến những chiến sỹ chống cộng điên Bùi Kim Thành với lá cờ vàng lòi tói quấn trên đầu, hoạc ông thiếu uý Biệt Động quân, mới ngày nào mặc quân phục VNCH, anh hùng tuyên bố “mẹ chết cũng không về Việt Nam nếu còn cộng sản”, mới hôm qua đã khóc mếu ở sân bay Nôi Bài và bây giờ ca ngợi nhà nước đánh rắm cũng thơm. Con ai nữa ....Ông thiếu uý thuỷ quân lục chiến Nguyễn Ngọc Lập giả điên giả khùng, nhiều năm độc diễn, gập ai cũng xin tiền cho thương phế binh VNCH nhưng thực ra là bỏ túi, khi được thứ trưởng Cộng Sản Nguyễn Thanh Sơn thí cho cái cà là vạt rẻ tiền đã khóc mếu như cha chết mẹ chết vì cảm động său đó về Việt Nam tung hô Cộng Sản cực kỳ vô liêm sỷ.
(View: 36103)
“Đồng trinh mẫu tử” có khác gì như “sự tích” hoàng hậu mơ thấy voi trắng xà xuống ấn vào hông bên phải hoài thai và hạ sinh thái tử nhẹ nhàng khi đứng dựa vào một cành cây. Có là sự thật không. Có thể lắm chứ trong thực tế y khoa được giản lược và huyền thoại hoá. Người ta muốn gạt bỏ đi những chi tiết xét ra thừa thãi về lịch sử một vĩ nhân, nhất là khi muốn thánh hoá nhân vật này. Tôn giáo vốn là cái đích vô vọng của khoa học, mang cái ngắn hạn xo với cái dụng ý vô cùng thì cũng vô vọng không kém.
(View: 22562)
Khi mà là cờ vàng tung bay lại trên cổ thành đố nát, quả thật trong tâm hồn những người miền Nam, nó đã đuợc tôn vinh và được đẩy tới cái ý nghĩa biểu tượng cao trọng nhất phản ảnh cho tấm lòng chân thành tin tưởng của nhiều thế hệ thanh niên miền Nam .Tin tưởng là quả thật họ đang chiến đấu cho tự do dân chủ, dù mỉa mai thay, sự tin tưởng này không chỉ là một đặc quyền dành cho miền Nam vì chắc chắn những người đang đứng dưới lá cờ đỏ sao vàng, cũng có những tin tưởng tương tự và cũng chân thành không kém gì những người lính bên này sông Bến Hả
(View: 19784)
Thật vậy, thế kỷ 20 là thế kỷ của bạo hành. Như cách gọi của học giả Vũ Quang Hân thì đó là “thời đại âm phủ”, thời đại của những đao phủ thủ, những hung thần đại diện mặt trái hung hiểm củùa nhân tính, của những con người như Hitler, Stalin, nhữõng lò hoả thiêu, những Goulag lưu đầy ở Nga, đấu tố ở Trung Hoa và Việt Nam v.v..., hoặc những trận đói ở Phi Châu, ở Ấn Độ, ở Trung Hoa, ở Việt Nam giết chết nhiều triệu người, và hai trận đại chiến tàn phá toàn thể nhân loại.

GHI DANH NHẬN BẢN TIN
Nhập địa chỉ email.